Bộ phim hoạt hình tốn nhiều nước mắt nhất từ trước đến nay của Disney!

Không cần phải nói quá nhiều về Pixar nữa nhỉ, nhắc đến các hãng phim hoạt hình thì đây vẫn là cái tên “nặng kí” và được mong chờ nhiều nhất từ khán giả và các nhà phê bình.

Và nếu bạn đã từng rơi nước mắt vì chú voi hồng Bing Bong bị lãng quên trong Inside Out, câu chuyện cảm động của bé Boo và 2 chú quái vật trong Monster Inc., hay chuyện tình yêu ấm lòng trong UP thì yên tâm! Hàng loạt tình tiết đau lòng đan xen cảm động trong Coco sẽ khiến bạn bật khóc thành tiếng vì sự kết hợp vô cùng tài tình giữa nội dung và âm nhạc. Một bộ phim xứng đáng được đề cử giải Oscar!

Coco là chuyến hành trình khó quên của cậu bé Miguel đưa khán giả đến với Mexico rực lửa cùng lễ hội “Ngày của người chết” ở vùng đất thơ mộng này. Miguel sinh ra trong một gia đình có truyền thống đóng giày và đặc biệt ghét cay ghét đắng âm nhạc, hễ thằng nhỏ mở miệng hát là bà nó cho một dép vào mặt :v Nguyên nhân gốc rễ là do ngày trước cụ của Miguel bỏ vợ và con gái bơ vơ mà chạy theo con đường nghệ thuật, và mãi mãi không quay trở về…

Tuy nhiên, truyền thống gia đình không ngăn được Miguel, cậu vô cùng say mê những giai điệu trầm bổng và thần tượng cố danh ca Ernesto De la Cruz. Thậm chí thằng nhỏ còn sắm luôn nguyên cái “quầy” cúng ổng trên gác mái nữa kìa :v Tối tối trèo lên mở cái băng cassette của ổng rồi đánh guitar theo thấy thương lắm.

Nhưng ngày đó cũng đến, sau khi Miguel phát hiện ra sự thật mối quan hệ giữa mình và De la Cruz cũng là lúc cuộc mâu thuẫn toé lửa trong gia đình xảy ra. Đỉnh điểm khi bà của Miguel phát hiện ra bí mật của cậu bé và đập cây đàn của thằng nhỏ thành tương. Để rồi giữa lúc thất vọng và tổn thương, chiếc đàn kỳ diệu ở khu tưởng niệm Ernesto De La Cruz đã mở đường cho cậu đến “Vùng đất linh hồn”.

Đù nghe tới “linh hồn” là thấy ớn lạnh ha? Nếu các mày đang tưởng tượng ra một khung cảnh chết chóc, lạnh lẽo, tăm tối với những hồn ma trắng rũ rượi lướt đi trong bóng đêm thì chắc là do tụi bây quên mình đang coi phim của Pixar rồi đó :v Ta nói nó màu mè, nó phồn hoa còn hơn thế giới người sống :v Và từ đây, cuộc phiêu lưu đầy nước mắt nhằm đưa Miguel về dương gian trước khi cậu bé biến mất vĩnh viễn đã diễn ra…

Thật sự không muốn kể quá nhiều, vì muốn các mày tận hưởng trọn vẹn sự bất ngờ và hoành tráng của bộ phim. Có nhiều phân đoạn cảm xúc vỡ oà đến độ, con mẹ ngồi kế bên ad đầu phim thì cười hô hố đến đoạn này bả khóc thành tiếng luôn mới đáng sợ chứ…

Thêm một điểm cộng nữa là Coco do Lee Unkrich làm đạo diễn (cũng là đạo diễn của Finding Nemo, Toy Story… Nhà làm phim này đã thắng giải Oscar nhờ Toy Story 3). Ông cũng là biên kịch cho Coco. Ngoài ra, âm nhạc tuyệt vời của phim được chế tác bởi Michael Giacchino – nhà sản xuất âm nhạc từng nhận một giải Oscar bằng thành tựu tuyệt vời trong UP.

Dưới sự chắp bút của hai nhà biên kịch tài hoa Adrian Molina và Matthew Aldrich, bài ca gia đình của Coco vừa nhẹ nhàng vừa da diết. Liệu giữa đam mê của bản thân và tình cảm gia đình cái nào quan trọng hơn? Bạn có dám rời bỏ cả gia đình mình vì đam mê cả đời? Và những người thân đã mất của bạn, đã bao lâu rồi bạn lãng quên họ? Liệu họ có mãi nằm trong một góc trái tim bạn?

Phim có thể làm ta rơi nước mắt mà miệng vẫn mỉm cười trong cùng một phân cảnh. Có nhiều đoạn thấy cả rạp lặng đi, không còn nghe những tiếng cười thích thú bởi sự tinh nghịch của chú chó Dante xấu xí đầu phim nữa, mà thay vào đó là những gịot nước mắt, đâu đó trong rạp phim còn nghe những tiếng sụt sịt…

Một người chỉ thật sự chết đi khi họ bị quên lãng trong tiềm thức của những người thân…

You may also like...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *